Sau nhiều năm đọc, tôi dần tin rằng văn học chậm rãi trao cho mình sự thật chân phương của tồn tại phức tạp mà mình không cách gì nắm bắt được. Văn học cho mình điều đó khi mình mở mắt ra và ngắm nhìn thế giới người viết nhét vào mỗi trang, như giấu một ẩn niệm mà mình phải giải mã, rồi mình sống, rồi mình quay lại với trang viết, rồi có thể mình không tìm được lời giải nào cho câu hỏi treo lơ lửng, mà lại tìm được nhiều câu hỏi khác để dẫn mình đi tiếp trong năm tháng dài trước mặt.